Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

thôi ngay đi.

con người ta SỐNG VỚI NHAU để làm gì?
con người ta TIN NHAU để làm gì?

mịa.

ai cũng chỉ nghĩ cho mình. RA VẺ. GIẢ VỜ.

TAO VỨT HẾT.

Đừng có lôi tôi ra nữa. cái LỖI lớn nhất của tôi là đã có mặt trên đời này.

chửi tôi đạp đổ à? chửi tôi sai à? chửi tôi ích kỉ à? không có lửa làm sao có khói? tự nhiên tôi như ngày hôm nay à?

ừ, cả đời tôi chỉ có CHẠY TRỐN thôi. tôi thế đấy. đừng bảo tôi PHẢI ĐỐI MẶT. tôi không có sức để ĐỐI MẶT VỚI NHỮNG CÁI MẶT NẠ NỮA ĐÂU.

xin lỗi, gương mặt thật ko thể phô ra, thì đừng bắt tôi ĐỐI MẶT với cái gì.

TAO VỨT HẾT.

những lời nói. nhắm mắt chỉ thấy tất cả mọi người xung quanh cầm toàn những con dao cùn, thi nhau cứa đi cứa lại da thịt mình.

bào mòn hết rồi. tốt lắm. tình yêu, tình thương, hạnh phúc, niềm tin, tất cả, cảm ơn các người, các người BÀO MÒN hết của tôi rồi.

kiệt sức. gục ngã.

muốn tôi ĐỐI MẶT à? tốt thôi. chào mừng đến với thế giới của sự giả tạo!

thậm chí mình còn không khóc.

tôi đã từng YÊU, đã từng THƯƠNG, đã từng HẬN. nhg giờ, 1 chút cảm xúc tôi cũng đ' dành cho các người nữa đâu. tôi thế đấy. là thế đấy. cứ oán trách đi, chửi bới đi.

CÁC NGƯỜI GIẾT TÔI RỒI.

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

It's time for me to live my own life.

It's really hard to get through the day without you. But I decide and I can :)

Good bye happiest moments :)

buốt. nhức.

Còn tiếp tục giả dối đến bao giờ nữa đây?

Toàn 1 lũ chó chết và khốn nạn!

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Ngày không tên.

Vẫn không tài nào quen được với cảm giác này. Không tài nào quen được.
Tình yêu hay là thói quen? Không biết nữa. Nhưng không chịu được cảm giác không có anh ta bên cạnh.
Những chuỗi ngày như thế này, còn kéo dài đến bao giờ nữa?
Sợ hãi. Lạnh lẽo.

Sợ mất anh. Nhưng cũng sợ cái điều đang chảy trong người mình gấp ngàn lần hơn thế.

"Đó là khi ta đã lạc mất nhau"
Thực sự đã lạc mất nhau chưa?
Thực sự đã lạc mất yêu thương này chưa?
Sao xa cách thế này?

Sao những nụ hôn ko thể níu lại?
Sao những vòng ôm ko thể níu lại?
Sao nằm bên nhau mà thấy như xa nhau cả nghìn con sông, nghìn ngọn núi?
Sao ở bên nhau mà tâm hồn cứ trôi dạt đi đâu?
Sao ngay cả việc đi bên nhau cũng quá vội vã?

Sao không thể bình thường lại như trước?

Lẽ nào đúng, rằng tình yêu có thể làm lại không phải là tình yêu thực sự?
Lẽ nào đúng, rằng những vết thương không bao giờ lành miệng?
Lẽ nào đúng, rằng những tổn thương sẽ ám ảnh ta cả đời?
Lẽ nào đúng, rằng bóng ma quá khứ luôn có thể bao trùm cả tương lai?

Tự nhiên đánh rơi
tình yêu này
rồi sao?

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

Khi ta đã đi qua giông-bão-biển-bờ...


...vẫn thấy tựa bên vai mình một tình yêu không thất lạc
(Đỗ Trung Quân)

Em chẳng dám ước chúng ta sẽ yêu nhau mãi mãi và mãi mãi
Em chẳng dám ươc chúng ta sẽ hạnh phúc mãi mãi và mãi mãi

Em chỉ mong,chúng ta yêu nhau mỗi khoảnh khắc còn có nhau.
Em chỉ mong,chúng ta hạnh phúc mỗi khoảnh khắc bên nhau.

Rồi nếu chia xa,nếu ngày đó có tới,chúng ta sẽ giữ về nhau trong nhau như những kí ức đẹp
Để một ngày,khi đã qua biết bao gọi mời của đời sống,chúng ta chợt nhớ lại rằng "à,ta đã từng yêu như thế"

Em hạnh phúc biết mấy mỗi khi bên anh,anh dịu dàng và ân cần,anh ngọt ngào và lãng mạn.Anh yêu em và anh được em yêu.
Nhưng em cũng mừng vui biết bao nhiêu,mỗi khi bên anh,anh cáu gắt,anh mắng mỏ,anh cãi nhau với em.Anh thành thật với em,một cách hoàn toàn,với tất cả tốt lẫn xấu trong anh :)

Xin cuộc đời cho ta được bình yên
Để ta mãi được yêu như bây giờ...