Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

The comfortable loneliness.


Tôi rất hiếm khi khóc khi xem film. Ngay cả những film lấy đi nhiều nước mắt của người xem, tôi cũng không khóc. Nhưng, hôm nay tôi đã khóc khi xem Step Up.
Nước mắt lặng lẽ chảy.

Tôi khóc cho nỗi cô đơn ứ đọng trong mình. Tôi khóc khi xem đến scene Lora và Tyler nhảy với nhau ở bến cảng. Tôi khóc khi xem đến scene họ hôn nhau lần đầu. Và tôi khóc mỗi scene họ tập nhảy cùng nhau, đi chơi cùng nhau, ở bên nhau.
Nước mắt lặng lẽ chảy.

Tôi đi kiếm tìm hoài một người mà người ta vẫn thường gọi là soulmate. Một người, mà không cần đến chữ "yêu", không cần bất cứ sự ràng buộc nào. Một người, đơn giản là để chia sẻ cuộc sống của tôi, để tôi cùng chia sẻ cuộc sống của người ấy. Một người hòa hợp với tôi cả về tâm hồn lẫn thể xác.
Và tôi đã tìm thấy. Tôi đã tìm thấy soulmate của mình. Để rồi đau lòng nhận ra, tôi không phải soulmate của người ấy. Tôi khao khát được trải nghiệm cuộc đời cùng anh, anh khao khát trải nghiệm cuộc đời cùng... một người con gái khác.

Tôi đã không còn oán trách giận hờn. Những trách cứ, những hận thù tôi cứ tưởng sẽ mãi chất chồng trong lòng, nay đã không còn nữa. Chỉ còn lại nỗi đau lòng vẫn âm ỉ đâu đây. Khi tôi nhận ra mỗi người đến với tôi đều là một phần cuộc sống của tôi, nhưng không thể nào là tất cả. Khi tôi nhận ra, tôi có thể cùng người này nghe nhạc, cùng người kia xem film, cùng một người khác đi cafe, cùng một người nữa làm việc, nhưng không thể cùng bất cứ ai sống chung một cuộc đời.

Tôi nhận ra, anh ấy vẫn ở trong tôi, vẫn là cả thế giới của tôi, vẫn là người-duy-nhất tôi khao khát được chung sống. Tôi nhận ra, anh ấy không thể thay thế.
Và bởi vì không ai là anh ấy, tôi lặng lẽ sống tiếp cuộc đời mình. Cuộc đời mình tôi.

Cuộc đời mình tôi.

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

vụn vặt từ Saigon (1).

Saigon mấy ngày cuối năm đêm sáng rực rỡ đủ các loại đèn. Đường phố 11 hay 12h đêm vẫn nhộn nhịp, người, xe cộ, đèn, quán xá... Nhìn rất thích mắt. Ở đường nào ý (ko nhớ tên :">), có hội trại chào mừng năm mới của thành phố, góc này hát rock, cách đó 1 đoạn góc kia ca cải lương. Nghe rất vui tai.

Đồ ăn Saigon hơi mắc (đắt). Và người Saigon ăn ít. Ví dụ như hôm nay đi ăn trưa 1 tô hủ tiếu cùng Tiểu Du và 1 suất bánh hỏi, 1 suất bánh ướt cùng chị Khuyên, mà chỉ thấy no tàm tạm. Đồ ăn ít, giá mắc, người nào béo nên vào Saigon để giảm cân.

Saigon ngày lễ hay đi nhậu. Vừa vào đc 2 hôm, sát rịt Tết dương lịch, đã nhiều người rủ đi nhậu đêm giao thừa.

Saigon giá cả so với Hanoi rất dễ thương. Ví dụ ở Saigon gội đầu ngoài hàng hết 30k/lần/đầu, ngoài Hanoi là 20k, nhưng cắt tóc ở Saigon có 30k/đầu, trong khi ngoài Hanoi lên đến vài trăm ngàn (nghìn) là chuyện phình phường. Hay như cafe quán xá ở Saigon ngồi nhoằng cái hết hơn trăm ngàn, nhg đi hát karaoke chỉ khoảng 16k/h (giá bình dân), chơi sang lắm thì 40k/h là kịch kim.

Vào nhà sách Nguyễn Văn Cừ, ngoài mua sách, bản đồ, có thể mua cả quần áo, bông ngoáy tai, khăn ướt, và đủ các thứ khác.

Bún bò ở Saigon có nhiều loại, mỗi loại có 1 loại bún riêng. Cái này phải đi tìm hiểu dần.

Những điều hơi cá nhân tí:
- Nhà mới ở Saigon toàn ăn đồ mua ở siêu thị, không đi chợ, nhưng cũng ít ăn cơm nhà vì ai cũng bận, nên từ nay mình có thể luôn luôn ra khỏi nhà lúc 7h sáng và trở về lúc 10h đêm mà không bị ai thắc mắc gì.
- Mình đang phải học nói theo cách của người Saigon, vì nếu ko mình nói tiếng Hanoi không ai hiểu gì cả.
- Mình đi ngoài đường thường xuyên vẫn bị nhầm là người nước ngoài (là sao :-??)

SV ĐH Ngoại Thương cơ sở 2 nhìn oách hơn cơ sở 1 ngoài HN. Vì các bạn ý đeo thẻ SV rất đầy đủ.

Hanoi toàn các cô bác chú dì đi xe đạp điện, trong Saigon nhiều xe đạp điện hơn, mà toàn teen chạy :x

Hôm nào viết tiếp sau.

thôi ngay đi.

con người ta SỐNG VỚI NHAU để làm gì?
con người ta TIN NHAU để làm gì?

mịa.

ai cũng chỉ nghĩ cho mình. RA VẺ. GIẢ VỜ.

TAO VỨT HẾT.

Đừng có lôi tôi ra nữa. cái LỖI lớn nhất của tôi là đã có mặt trên đời này.

chửi tôi đạp đổ à? chửi tôi sai à? chửi tôi ích kỉ à? không có lửa làm sao có khói? tự nhiên tôi như ngày hôm nay à?

ừ, cả đời tôi chỉ có CHẠY TRỐN thôi. tôi thế đấy. đừng bảo tôi PHẢI ĐỐI MẶT. tôi không có sức để ĐỐI MẶT VỚI NHỮNG CÁI MẶT NẠ NỮA ĐÂU.

xin lỗi, gương mặt thật ko thể phô ra, thì đừng bắt tôi ĐỐI MẶT với cái gì.

TAO VỨT HẾT.

những lời nói. nhắm mắt chỉ thấy tất cả mọi người xung quanh cầm toàn những con dao cùn, thi nhau cứa đi cứa lại da thịt mình.

bào mòn hết rồi. tốt lắm. tình yêu, tình thương, hạnh phúc, niềm tin, tất cả, cảm ơn các người, các người BÀO MÒN hết của tôi rồi.

kiệt sức. gục ngã.

muốn tôi ĐỐI MẶT à? tốt thôi. chào mừng đến với thế giới của sự giả tạo!

thậm chí mình còn không khóc.

tôi đã từng YÊU, đã từng THƯƠNG, đã từng HẬN. nhg giờ, 1 chút cảm xúc tôi cũng đ' dành cho các người nữa đâu. tôi thế đấy. là thế đấy. cứ oán trách đi, chửi bới đi.

CÁC NGƯỜI GIẾT TÔI RỒI.

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

It's time for me to live my own life.

It's really hard to get through the day without you. But I decide and I can :)

Good bye happiest moments :)

buốt. nhức.

Còn tiếp tục giả dối đến bao giờ nữa đây?

Toàn 1 lũ chó chết và khốn nạn!