Đã lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác hẹn hò với một người.
Chín tháng, có lẽ vậy :)
Hà Nội, ngày 9/10/2010.
Tôi thức dậy lúc 8g sáng, bị đánh thức bởi cuộc đt của T. T nói chạy qua nhà tôi lấy thẻ nhớ. Tôi dậy, tắm rửa sạch sẽ, chọn đồ và make up. Rồi T đến. Tôi đưa thẻ nhớ. T nhìn tôi. Tôi biết, T chạnh lòng. Vì tôi đang mặc chiếc t-shirt đôi với T. T bảo tôi sao lại đeo kính áp tròng, đeo nhiều hại mắt lắm biết không. Tôi ậm ừ. Rồi tôi đi lên nhà. Không một câu nói, không một ánh nhìn.
Đêm qua, tôi đã nhắn tin chia tay với T.
Cả ngày tôi ngồi làm việc ở tầng 8. Nói là làm việc, nhg chẳng tập trung được. Cứ suy nghĩ lung tung và đầu óc lởn vởn những chuyện không đâu.
Sực nhớ ra hôm nay là ngày 9. Một năm bốn tháng với T. Nhưng, nhớ, thì làm được gì?
Chiều, tôi quyết định vực mình dậy khỏi cảm xúc ảm đạm. Về nhà cất laptop, thay đồ và xách máy ảnh, tôi đi bộ lên Hồ Gươm. Rồi quyết định đi bộ tiếp lên cầu Long Biên.
Một mình, nhưng tôi không cảm thấy cô đơn. Tôi thích không khí, thích đám đông, thích sự ồn ào. Cảm giác cuộc sống đang vận động khiến tôi cũng muốn mình vận động :)
*
-Em đi một mình thôi à?
Q.A hỏi khi tôi ngồi thả chân ở cầu Long Biên. Tôi nhìn sang. Q.A rất thu hút. Điển trai, đi xe đẹp và ăn nói lịch sự. Có một sự thân quen vô hình từ Q.A. Ngay cả câu nói đầu tiên, Q.A cũng nói bằng giọng tự nhiên và thoải mái.
Và thế là tôi đi chơi với Q.A. Cũng chẳng có gì. Hai con người đang đi một mình, thì share chung thời gian và đi với nhau.
Nhưng, đúng là lâu lắm rồi, tôi không cho phép bản thân đi chơi với một người con trai nào.
Q.A cho tôi cảm giác dễ chịu. Sự dễ chịu bắt đầu cho một mối quan hệ gắn bó có thể đơn giản và lâu dài. Tôi tin vào cảm giác của mình.
Chẳng phải là tốt sao? Nếu như tôi buông tha quá khứ, và cho mình một cơ hội để mở lòng cho một mối quan hệ mới?
Chẳng phải là tốt sao?
Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010
Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010
nỗi đau ta nhận riêng mình.
Tình trạng quan hệ: Đang hẹn hò
Profile text: "Nâng niu giữ gìn những cái mong manh nhưng vẫn đang thuộc về mình"
Tôi đã khóc. Tôi đã tự hỏi bản thân: Tại sao không phải là em? Tại sao sau tất cả, không phải làm em. Em đã làm gì sai?
Ừ, tôi vẫn đau.
Nhưng tôi sẽ không suy đoán hay tìm hiểu xem người mới đó là ai nữa. Tôi cũng không gọi đt để hỏi "Anh có người yêu mới rồi à?". Tôi cũng chẳng nhắn tin nói "Chúc mừng anh. Chúc anh hạnh phúc."
Chẳng để làm gì cả. Chừng nào còn làm thế, là chừng đó tôi vẫn còn quan tâm, còn đau đáu vì anh nhiều lắm.
Ừ, tôi vẫn đau.
Nhưng tôi sẽ bước qua anh, cùng với nỗi đau đó. Sẽ chẳng sao cả. Tôi đi tiếp cuộc đời tôi, và nhất định sẽ không lụy anh thêm nữa. Hình như cái sự lụy đó đã làm tôi quên cảm giác yêu thương anh thực sự là như thế nào rồi.
Có thể hôm nay tôi phải ép mình làm lơ anh. Có thể ngày mai nhìn thấy anh tôi phải gồng mình giả vờ lơ anh đi. Nhưng tôi biết, ngày mốt, ngày mốt nữa, rồi dần dần, tôi sẽ thực sự làm lơ anh.
Bởi, cuộc đời đâu phải là film. Đâu phải cứ đi nhiều, cứ yêu nhiều, cứ gặp nhiều người, là sẽ nhận ra mình chỉ yêu duy nhất một người, rồi mình quay về tìm người đó và có một happy ending.
Anh biết cách tốt nhất để dằn vặt người mình đã từng yêu là gì không? Không phải là chì chiết anh ta, không phải là đay nghiến anh ta, mà là lãng-quên-anh-ta.
Tôi nhất định sẽ lãng quên anh.
Profile text: "Nâng niu giữ gìn những cái mong manh nhưng vẫn đang thuộc về mình"
Tôi đã khóc. Tôi đã tự hỏi bản thân: Tại sao không phải là em? Tại sao sau tất cả, không phải làm em. Em đã làm gì sai?
Ừ, tôi vẫn đau.
Nhưng tôi sẽ không suy đoán hay tìm hiểu xem người mới đó là ai nữa. Tôi cũng không gọi đt để hỏi "Anh có người yêu mới rồi à?". Tôi cũng chẳng nhắn tin nói "Chúc mừng anh. Chúc anh hạnh phúc."
Chẳng để làm gì cả. Chừng nào còn làm thế, là chừng đó tôi vẫn còn quan tâm, còn đau đáu vì anh nhiều lắm.
Ừ, tôi vẫn đau.
Nhưng tôi sẽ bước qua anh, cùng với nỗi đau đó. Sẽ chẳng sao cả. Tôi đi tiếp cuộc đời tôi, và nhất định sẽ không lụy anh thêm nữa. Hình như cái sự lụy đó đã làm tôi quên cảm giác yêu thương anh thực sự là như thế nào rồi.
Có thể hôm nay tôi phải ép mình làm lơ anh. Có thể ngày mai nhìn thấy anh tôi phải gồng mình giả vờ lơ anh đi. Nhưng tôi biết, ngày mốt, ngày mốt nữa, rồi dần dần, tôi sẽ thực sự làm lơ anh.
Bởi, cuộc đời đâu phải là film. Đâu phải cứ đi nhiều, cứ yêu nhiều, cứ gặp nhiều người, là sẽ nhận ra mình chỉ yêu duy nhất một người, rồi mình quay về tìm người đó và có một happy ending.
Anh biết cách tốt nhất để dằn vặt người mình đã từng yêu là gì không? Không phải là chì chiết anh ta, không phải là đay nghiến anh ta, mà là lãng-quên-anh-ta.
Tôi nhất định sẽ lãng quên anh.
Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng
Và nỗi đau rơi trong lòng đêm vắng
Nỗi đau ta nhận riêng mình
Từ chốn nào dòng sông đã hòa cùng đại dương
Cạn bến bờ chiều nay thẩn thờ nhìn hoàng hôn
Rồi chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc
Để một dòng sông lơ đãng trôi qua
Một sớm kia xuôi theo dòng em đến
Cớ sao anh chẳng đứng chờ
Rồi sớm mai sẽ không còn vết dấu
Một bờ phù sa quên bước chân qua
Chỉ có mưa bâng khuâng về trong mắt
Khóc đi cho thỏa dỗi hờn
Vài chuyện từ ngày cũ.
1. Cãi nhau với Ner. Lần thứ n. Vì Ner, vì mình, vì Nga. Uất ức, đau, bực bội, mệt mỏi. Thấy mình vừa ngu vừa ảo tưởng. Thôi!
2. Khóc. Cứ rấm rứt khóc như trẻ con. Đứng ở cửa sổ và khóc. Muốn gọi cho ai đó nghe mình khóc. Rồi lại thôi. Khóc một mình. Khóc cho thỏa. Rồi thôi!
3. Cả buổi chiều nấu ăn với Bb và Kẹo. Thích và vui. Bánh mì cuộn, cơm rang bò xào, bánh khoai tây chiên, mình còn làm thêm cả cookie'n'cream nữa :x Vui vẻ thoải mái, mình hoàn toàn có thể tự tạo cho mình :x
4. Tối đi xăm với Kẹo. Hai hình. Bên trái, một lần nữa. Tổng cộng 7 hình rồi :x Nhìn mà thích. Hình như đây là lần đầu tiên mình cảm thấy thực sự đau khi xăm. Có lẽ tâm đã yên ít nhiều, ko còn quằn quại nữa nên nỗi đau thể xác có cơ hội vượt lên chăng B-) Nhìn hình xăm mới mà thích :x Mình yêu cái sự tattooaholic của mình quá :x
5. Trần Anh Hùng's fan :x
6. Hạnh phúc chỉ thuộc về những khoảnh khắc thôi. Tận hưởng chúng, thay vì cứ mải mê suy nghĩ đi thôi L-)
7. Cảm giác buồn, cô đơn và tủi thân vẫn nhức nhối, nhưng mà thôi... kệ đi D:
2. Khóc. Cứ rấm rứt khóc như trẻ con. Đứng ở cửa sổ và khóc. Muốn gọi cho ai đó nghe mình khóc. Rồi lại thôi. Khóc một mình. Khóc cho thỏa. Rồi thôi!
3. Cả buổi chiều nấu ăn với Bb và Kẹo. Thích và vui. Bánh mì cuộn, cơm rang bò xào, bánh khoai tây chiên, mình còn làm thêm cả cookie'n'cream nữa :x Vui vẻ thoải mái, mình hoàn toàn có thể tự tạo cho mình :x
4. Tối đi xăm với Kẹo. Hai hình. Bên trái, một lần nữa. Tổng cộng 7 hình rồi :x Nhìn mà thích. Hình như đây là lần đầu tiên mình cảm thấy thực sự đau khi xăm. Có lẽ tâm đã yên ít nhiều, ko còn quằn quại nữa nên nỗi đau thể xác có cơ hội vượt lên chăng B-) Nhìn hình xăm mới mà thích :x Mình yêu cái sự tattooaholic của mình quá :x
5. Trần Anh Hùng's fan :x
6. Hạnh phúc chỉ thuộc về những khoảnh khắc thôi. Tận hưởng chúng, thay vì cứ mải mê suy nghĩ đi thôi L-)
7. Cảm giác buồn, cô đơn và tủi thân vẫn nhức nhối, nhưng mà thôi... kệ đi D:
Cuộc tình ko lối thoát,
cuộc tình không kết thúc để em phải nhớ phải buồn...!
Nhưng tình yêu chắp vá
sẽ làm đau nhói cho cả hai người .
Giác quan đã cho em biết anh dối gian ....
Ngày hôm qua vội yêu nhau
mà ko nghĩ đến giây phút này
để đắng cay theo em mệt nhoài. ....
Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010
khóc.
Chọn lựa giữa việc để người ta làm đau mình, và mình làm đau người ta, cuối cùng, tôi vẫn ngu ngốc lựa chọn chấp nhận để người ta làm đau mình.
Người ta thì cứ mãi ích kỷ như thế. Còn tôi? Mù quáng và đau đớn mãi được sao?
Người ta thì cứ mãi ích kỷ như thế. Còn tôi? Mù quáng và đau đớn mãi được sao?
Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010
28092010
Khi mình quan tâm đến một người, như phản xạ tự nhiên, mình sẽ quan tâm đến những người mà người đó quan tâm.
Giống như lũy thừa, khi số người mình quan tâm tăng lên, sự quan tâm tăng lên, những gì mình cảm-thấy càng tăng lên.
Và thế là hiển nhiên, người ta làm mình đau. Trực tiếp hoặc gián tiếp. Nỗi đau không tỏ tường được, nỗi đau không lí giải được, nỗi đau không bao biện được, và nỗi đau không giải quyết được. Bức bách.
Là thương vay khóc mượn?Là ôm rơm rậm bụng?Là nhạy cảm thái quá?Hay là gì...?
Đến bao giờ mình mới hết nhẹ dạ và cả tin, nhỉ? Đến bao giờ mình mới ngừng suy nghĩ rằng tất cả con người trên thế giới này đều tốt và đều có những nỗi khổ riêng nhỉ? Đến bao giờ mình mới tin rằng trên đời thực sự tồn tại người xấu, đểu, dối trá và bạc bẽo nhỉ?
J ơi là J, ngu mãi không chữa được.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


