Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2009
Tình yêu và bói toán.
Các cô gái (thậm chí là cả các chàng trai) khi yêu thường rất hay xem bói về mình (để xem mình có hợp với ngyêu ko),về ngyêu (để xem ngyêu mình là người như thế nào và có hợp với mình ko),về tình yêu của mình (để xem nó có happy ending ko).
Còn những cô gái (hay các chàng trai) khi chưa có ngyêu,thi thoảng cũng muốn xem bói toán để đi tìm ngyêu lí tưởng (anh/cô ấy như thế nào,cung Hoàng Đạo là gì,liệu sẽ gặp đc ng` đó ở đâu,vân vân và vân vân...)
Bói toán có 1 nguyên tắc cơ bản nhất nhưng cũng là quan trọng nhất : một khi ko xem thì thôi nhg đã xem thì phải tin.Ở đây,tôi loại bỏ những bài trắc nghiệm tâm lí đăng tải nhan nhản đầy trên các báo.
Bói toán thực sự hoàn toàn thuộc về tâm linh và niềm tin,chứ ko phải chỉ đơn giản là xem cho vui hoặc làm thử cho biết.
Và tình yêu cũng vậy.Nếu đã ko yêu thì thôi,nhưng yêu thì phải tin.Tin vào người mình yêu và tin vào tình yêu ấy.
Niềm tin là nền tảng cơ bản nhưng vững chắc nhất của tình yêu.
Nhưng niềm tin lại là thứ khó gây dựng nhất.
Ko biết bao nhiêu người,sau khi xem bói xong,đã dùng khoa học,logic học,lí luận học để giải thích những điều ko-thể-giải-thích-dễ-dàng của bói toán.Và bởi vì ko giải thích đc,nên họ nửa muốn tin nửa ko dám tin.
Nếu tôi tin,nghĩa là có thể tôi sẽ bị thất vọng vào 1 lúc nào đó.
Nhưng nếu tôi không tin,thì tôi cũng cần ít nhất 1 lí do rõ ràng cho việc không tin đó.
Niềm tin ko phải là tiền bạc,đánh cược được mất dễ dàng.Cho đi 1 chút niềm tin còn cần cân đo đong đếm nhiều hơn việc chơi chứng khoán giai đoạn này.
Và nếu như ko có niềm tin,bói toán chỉ như trò giải trí mất chút tiền.Còn tình yêu thì trở thành sự hành hạ và dằn vặt.
*
Tình yêu lại nguy hiểm hơn bói toán ở chỗ : khi bạn ko đặt niềm tin vào nó,nó sẽ tự sinh ra 1 con quái vật đáng sợ.Đấy là con quái vật nghi ngờ.Con quái vật này ăn sâu và gặm nhấm tình yêu của bạn,nó ko giết chết tình yêu đó,mà nó gặm nhấm từng ngày,cho đến khi tình yêu ấy chỉ còn là cái ghế mục nát và sẵn sàng đổ sập thành đống vụn nát bất cứ lúc nào.
Tôi có thể cố giữ cái ghế đó,nhưng tôi ko thể sử dụng nó đc nữa.
Một tình yêu chỉ cố-để-giữ thì có thể gọi là tình yêu không ?
*
Những cô gái thông minh là những cô gái biết tin đúng lúc và nghi ngờ đúng chỗ.
Nhưng,hiếm cô gái nào làm đc điều này ?
Đặc biệt là khi đang yêu.
Có những cô gái,ko biết nên gọi là thông minh hay ngu ngốc trong cảm xúc.Các cô muốn tin,hẳn nhiên.Nhưng các cô lại vừa đủ thông minh để biết rằng nếu mình mang tình yêu đi đặt cược,mình có thể sẽ trắng tay.Vậy nên,các cô loay hoay giữa việc tin và ko tin.Điều đáng nói hơn,là các cô nhận ra khi mình ko đặt niềm tin vào tình yêu,con quái vật nghi ngờ sẽ xuất hiện.Và các cô,lại 1 lần nữa,vừa đủ thông minh để tìm cách giam giữ con quái vật này càng sâu càng tốt.Nghĩa là con quái vật ấy,sẽ chỉ hủy hoại rất ít tình yêu của tôi,nhưng,lại hủy hoại chính bản thân tôi.Và đến 1 ngày nào đó,tôi,có thể sẽ gục ngay trên cái ghế tình yêu của mình.
*
Khi người coi bói cho bạn biết bạn ko tin những điều họ nói,họ chắc chắn sẽ cảm thấy bị xúc phạm.Khi người yêu biết bạn ko tin anh ấy,chắc chắn anh ấy sẽ cảm thấy bị tổn thương.
Nhưng,vào thời buổi này,có mấy người coi bói quan tâm đến lòng tin của những người đi coi bói ? Hay họ chỉ dùng câu "tin thì coi , ko tin thì thôi tui ko coi cho đâu" như 1 lời dọa dẫm nửa vời.
Và,có mấy người đàn ông,yêu bạn đến mức coi niềm tin của bạn còn quan trọng hơn tình yêu bạn dành cho người ấy ? Có mấy người đàn ông nói "anh cần niềm tin của em" và thực sự nghĩ điều đó trong đầu ? Hay họ chỉ dùng câu "em ko tin thì đừng yêu anh nữa" như 1 lời củng cố nửa vời cho (những) lời nói dối của họ ? Và họ,sẽ giận dữ,thay vì buồn bã,nếu biết bạn ko tin họ ?
Bởi,niềm tin,cũng giống như tình yêu hay bói toán,không thể chỉ là những lời nói nửa vời như vậy.Nó cần xuất phát từ chính trái tim.Nghĩa là nếu bà thực tâm coi bói cho tui,thì ắt hẳn bà sẽ nói đc những điều tui tin.Và nếu anh yêu em,muốn em tin anh,thì ắt hẳn anh sẽ ko bao giờ nói dối em hay làm điều gì tổn hại đến lòng tin của em.
Đừng vô tình,hay cố ý,để em gục ngay trên chiếc ghế tình yêu của mình anh ạ.Bởi em ko và ko bao giờ,đủ can đảm để làm tổn hại đến tình yêu của chúng ta.Em,vừa dại khờ vừa từng trải,sẵn sàng trao niềm tin của em cho anh,để cái phần không-tin nó dằn vặt em,nó hành hạ em,mà anh không thể nào biết và hiểu đc.
Bởi em ko phải là người phụ nữ thông minh.Em chỉ đơn giản là người đàn bà thông minh trong cảm xúc.
Còn trong tình yêu,lại hòan toàn dại khờ.
*
Tôi có 1 câu thần chú nho nhỏ để giữ niềm tin cũng nho nhỏ của mình dành cho người yêu : "You should know that just because someone doesnt love you like the way you want them to doenst mean they dont love you with all they have"
Tôi,hoàn toàn chỉ cần biết rằng anh ấy yêu tôi.Và thế là đủ.
Có rất nhiều cách để yêu 1 người,có những cách làm người ấy hạnh phúc,có những cách làm người ấy tổn thương.
Hôm nay tôi đi xem "Mong em hạnh phúc" (film Hàn Quốc).Tôi nghĩ đây là 1 film rất đáng xem.2 người yêu nhau theo 2 cách hoàn toàn khác nhau.Và họ cứ nghĩ rằng những gì họ làm (vì yêu ng` kia) chắc chắn sẽ khiến người ấy vừa lòng.Họ đang làm tổn thương chính họ và ko biết rằng cũng làm ng` kia tổn thương.Tôi cứ nghĩ mãi rằng họ thiếu niềm tin trầm trọng.Thiếu niềm tin vào ng` mình yêu đã là 1 nhẽ,họ thiếu niềm tin vào sự bền vững của tình yêu.Họ đã nghĩ quá nhiều đến mức quên rằng "yêu là cần được nói ra".Họ đã đẩy niềm tin và tình yêu đi quá xa.
Thực ra , viết cũng chỉ để viết vậy thôi.Nói qua nói lại,nếu yêu mà cần nhiều tính toán đến vậy,thì đã ko gọi là tình yêu đc nữa rồi.Hoặc thậm chí,chính tình yêu sẽ làm mất đi sự tính toán ban đầu.
Còn bói toán,nếu đã giỏi tính toán,thì đi coi bói làm gì nữa,hehe.
Cuối cùng,niềm tin vẫn là vấn đề khó giải quyết nhất.
Nhưng,có 1 câu nói thế này "Nếu như anh hôn một cô gái khác,chỉ cần anh đưa ra 1 lí do rõ ràng,em vẫn sẽ tin điều đó"
Love is blind.
Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2009
Năm La Mã.
Viết cũng được 1 thời gian rồi.Tên file là "V",giờ ko nhớ vì sao lại để như thế.
*
1.Lần đầu tiên tôi gặp cô gái ấy là một ngày không nắng ở Hà Nội.Cô ấy ngồi lọt trong chiếc sofa to của Gloria Jeans’s coffee,trước mặt là cái bàn gỗ tròn đầy những tờ giấy nhỏ nhiều màu sắc,một cốc coffee đang uống dở,một bao Marl trắng,và một cái bật lửa màu đỏ.Cô ấy mặc sơ mi vàng,xắn tay áo,váy jeans ngắn và quần tất màu đen.Cô ấy tóc xoăn thả hờ hững bờ vai.Khi tôi đẩy cửa bước vào Gloria Jeans’s,hình ảnh cô gái gầy nhỏ ngồi đối diện với một cái bàn và một cái ghế trống khiến tôi gần như bị rơi vào trạng thái mất hồn vài giây.
2. – Em muốn ăn sầu riêng. – Nhiên xoay xoay cốc lipton sữa đá trong tay,rồi áp nó vào má,không nhìn tôi và đáp gọn khi tôi thông báo sẽ trở lại Sài Gòn.
- Ok,tôi sẽ mua cho em.
Chúng tôi ngồi ở một quán café vỉa hè đối diện Nhà Thờ Lớn Hà Nội vào một buổi tối mát mẻ dễ chịu.Khi tôi chạy xe đến,thì Nhiên đã ngồi đấy,với cuốn Sputnik Sweetheart trên tay.Cô mặc chiếc váy ngắn màu xanh,áo khoác màu xanh và giày cao cổ màu xanh.Cô ngồi thu gọn một góc cạnh cái cột điện,tay cầm sách,túi xách để ở trên chân,còn cốc lipton sữa đá đặt trên túi xách cùng với bao thuốc và bao diêm.
Khi tôi đưa cô về đến nhà,cô đột nhiên chạm nhẹ vào tay tôi và hỏi “Sẽ trở lại chứ?”.Tôi kéo cô vào lòng,xoa nhẹ lưng cô,và mỉm cười “Dĩ nhiên rồi”
Nhiên quay lưng bước vào hành lang tối hun hút khu nhà cô.
3.Những ngày không quá bận rộn,tôi thả bộ trên những vỉa hè đầy nắng của Sài Gòn,và chạnh nhớ hình ảnh Nhiên sải những bước dài trên những vỉa hè Hà Nội,những sải chân mạnh mẽ và tự tin.Đối lập hoàn toàn với hình ảnh cô khi ngồi trong những quán café.
Khi bước chân,em thấy mình đơn độc.Khi ngồi xuống,em thấy mình lạc lõng.Và cảm giác lạc lõng thì đáng sợ hơn ngàn lần cảm giác đơn độc.
4.Khi tôi trở lại thì Hà Nội đã vào tháng 7.Nhiều nắng và nóng.Tôi vài lần nhấn số Nhiên,nhưng rồi lại không gọi.Tôi vài lần viết những tin nhắn dài,nhưng rồi lại không gửi.
Tôi đã quyết định định cư hẳn ở Hà Nội
5.Nhiên mặc váy xòe đỏ đến đầu gối,áo trần lưng và đi đôi giày cao gót đỏ.Cô cao hơn hẳn những cô gái và cả những chàng trai khác đang đứng đầy sảnh Megastar.Cô không mang túi xách to,như cô vẫn thường làm khi đi cùng tôi vài tháng trước,cô cầm một cái ví màu đỏ nhỏ nhắn trên tay.
Khi tôi bước lại gần một chút sau lưng cô,tôi nhận ra trên bờ vai trái là những con số xăm màu đỏ.
Tôi,một lần nữa,lại bị Nhiên đẩy vào trạng thái mất hồn.
6.Mùa lạnh,Nhiên thường mặc những cái áo cổ trễ.Mùa nóng,Nhiên thường mặc những cái áo trần lưng và vai.Cô đứng trên đường,như một kiêu hãnh về vẻ đẹp kì cục của mình.Chân dài mướt và bé.Vai xương gầy.Những ngón tay sơn đỏ,nhỏ một cách kì lạ so với tổng thể cơ thể cô.Cơ thể có mùi nước hoa BVLGARI Pour Homme for men.
7.Nhiên kéo tay tôi sát lại gần cô.Tôi khẽ dựa đầu vào vai cô.Cảm giác đi cạnh một cô gái cao hơn hẳn mình,vừa dựa đầu vào vai cô vừa cố sải bước nhanh theo bước chân của cô là một cảm giác kì lạ nhưng dễ chịu.Rồi bất giác,Nhiên cúi xuống hôn tôi.Nụ hôn nồng và sâu.
Đó là trong một buổi tối mùa hè chúng tôi thả bộ ở hồ Tây.
Tôi cười “Em điên quá.Bao nhiêu người nhìn kìa.”
8.Gần mười giờ tối,tôi đang ngồi làm việc ở nhà thì Nhiên gọi. “Em say quá.Đến đón em đi.My Way khu Trung Hòa Nhân Chính”
Tôi lao ra khỏi nhà.Nhiên ngồi thu mình trên ghế.Hút thuốc.Cổ tay trái đầy những vết lửa châm đỏ tấy.
Ôm Nhiên vào lòng,tôi thở dài “Sao em lại làm thế?”
Nhiên òa khóc “Anh ta không thể bỏ vợ”.
Cô gái ấy đã hôn tôi bằng đôi môi ướt nước mắt.
9.Mười chin tuổi,Nhiên yêu,không phải người yêu đầu tiên,nhưng vẫn rất bồng bột và nồng nàn.
Tình yêu ấy sẽ chẳng có gì đáng nói ngoài ba điều.Một là người đàn ông đó gấp đôi tuổi Nhiên,hai là người đàn ông đó đã có vợ.
Và điều thứ ba là …
10. “Em sẽ bỏ anh ta và yêu chị,Di nhé”.Nhiên nằm bên cạnh tôi,thì thầm khe khẽ,hơi thở vẫn đượm mùi rượu.
Tôi không nói gì
“Chị có yêu em không Di?”
Tôi không nói gì
“Chị bảo anh ta có yêu em không Di?”
Tôi không nói gì.
Nhiên khẽ lùi người xuống,dụi đầu vào ngực tôi,hát khe khẽ “everything seems right whenever I’m with you.But girl,wont you tell me how can I tell her about you?”
11.Sáng hôm sau khi tôi thức dậy thì Nhiên đã đi mất.
Tôi khóa cửa căn hộ của mình.Bấm số gọi cho chồng tôi.Anh ấy không nghe máy.Tôi gọi đến sân bay,book vé bay vào Sài Gòn chuyến sớm nhất.
Khi tôi về đến nhà,chồng tôi vẫn chưa dậy.
Anh ấy đã uống say,rất say.
Một tin nhắn lúc 3h sáng.Từ số của Nhiên. “em đi đây anh.”
Tôi ngồi xuống.Nhìn chồng tôi.Và khóc.
12.Tôi gặp anh ấy trong chuyến du lịch vào Sài Gòn với ba mẹ mùa hè năm ngoái.Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như hôm đấy Sài Gòn không mưa,tôi không đi shopping được,và quyết định chọn Gloria Jeans đường Đồng Khởi để ngồi.Và anh bất chợt ngồi xuống cạnh tôi.Đó là một người đàn ông lớn tuổi.Tay trái anh ta không đeo nhẫn nhưng tôi tin chắc anh ta đã có vợ.Anh ta ngồi cạnh tôi.Và như một cơn mê,chúng tôi hôn nhau.
Bắt đầu những chuỗi ngày yêu nhau vụng trộm.
Anh ấy cùng vợ ra Hà Nội công tác.Tôi gặp anh ấy.
Nhưng tôi gặp vợ anh ấy còn nhiều hơn.
Gần như là định mệnh buộc tôi vào họ.
Chị ấy tên là Hạ Di.Tôi vẫn thường gọi thân mật là Di Di.Một người phụ nữ thành đạt và xinh xắn.Chị ấy bé nhỏ,cao chỉ đến vai tôi.Tóc ngắn ép thẳng.Áo phông và quần jeans Esprit.Giày Converse.Trẻ hơn hẳn so với tuổi.Style giống hệt chồng chị ấy.
Chị ấy đeo chiếc nhẫn nhỏ ở ngón áp út tay trái.Đấy là điều duy nhất khác biệt giữa chị ấy và anh ta
Chị ấy luôn muốn sở hữu mọi thứ thuộc về chồng chị ấy,dĩ nhiên là bao gồm trái tim anh ta.Đấy là điều khác biệt cơ bản giữa tôi và chị ấy.
Bởi tôi,dù có muốn,cả đời cũng không thể có anh ta.
Bởi chị ấy,cả đời,cũng không thể buông tay anh ta.
Khi anh ấy kết thúc đợt công tác và rời khỏi Hà Nội,vợ anh ấy dĩ nhiên cũng đi cùng.
Vợ anh ấy không liên lạc gì với tôi nữa.
Anh ấy thì vẫn tiếp tục
Cái ngày anh ấy trở lại Hà Nội,tôi đã gặp lại Di ở MegaStar.Chị ấy nhìn vết xăm ở vai tôi bằng ánh mắt đau đớn.Nhưng khi tôi hôn chị ấy,chị ấy đáp trả đầy nồng nàn.
Thật sự tội lỗi khi bạn hôn một người phụ nữ chỉ vì muốn cướp giật mùi vị người đàn ông bạn yêu đọng lại trên môi người phụ nữ đó.
Tôi hôn Di nhiều hơn cả hôn chồng chị ấy.
Anh ấy nói tôi điên.
Di nói tôi điên.
Rồi tôi bỏ đi.
Tôi nhất định phải đi.
…
The very little things.
Cứ như thể nửa cuộc đời còn lại đang ào tới vậy.
Cứ như là vừa bước chân qua 1 cánh cửa khác,vào 1 thế giới khác,chưa kịp làm quen đã bị cuốn đi vậy.
Khi người ta đã xác định được tư tưởng,thì người ta cứ thế mà lao đi.
Dù thực lòng,đôi khi vẫn chựng lại tự hỏi mình "sẽ không hối hận chứ?"
ừ,sẽ không.
*
Dạo này hay đứng giữa những không gian.
20/5,sáng về trường,đứng giữa sân trường nhìn các em lớp 12 đứng trên sân khấu hát chia tay nhau.Rồi ngồi thụp xuống giữa sân trường.1 lúc sau em Việt Anh cũng ra ngồi như vậy.1 lúc sau cả lớp em Việt Anh cũng ra ngồi như vậy.
Việt Anh là 1 trong những đứa khóc nhiều nhất.Em vừa khóc vừa nói với cô chủ nhiệm "cô ơi con xin lỗi cô".Nghe các cô nói,em Việt Anh là 1 trong những em ngày trước hư nhất trường,ngày nào cũng phải làm bản kiểm điểm,ngày nào cũng cãi cô.Lời xin lỗi của em bây giờ có lẽ đã muộn,vì thời gian ko quay trở lại cho em có cơ hội để sửa chữa lỗi lầm nữa.Nhưng,lời xin lỗi của em lại làm cô chủ nhiệm em khóc.
"Chính những đứa trẻ như thế,khi lớn,chúng nó sẽ là những đứa quay về trường nhiều nhất".
Điều lớn nhất mà NS mang đến cho các em,ngoài những nỗ lực về việc trau dồi kiến thức cho các em,chính là sự chào đón và che chở.
Và điều mình mừng nhất khi về trường,là đa số các em đều nhận ra rằng "đây thực sự là ngôi nhà thứ 2 của mình,và các thày cô chính là những người cha,người mẹ của các em"
Hi vọng Việt Anh đã nhận ra lỗi và sẽ biết cách sửa lỗi theo 1 cách khác.
Tôi đã không khóc,cho đến khi tất cả các em ôm nhau và hô to tên trường.
*
Chiều 20/5 họp TEC ở ngòai ban công tầng 2.Vì office EC mượn dùng để họp CLB.Cả lũ trải phướn ra ban công ngồi.Hôm đấy trời đẹp vô cùng,ko mưa,có mây và có gió,mặt trời lặn muộn.
Cũng chiều ngày hôm đấy,trong không gian đấy,giữa những người bạn,tôi đùa rằng "tao sắp đi SG lấy chồng".Mà đùa thế,đứa nào cũng tin mới chết.
Chuyện đi SG dĩ nhiên là ko có thật,nhg chuyện lấy chồng thì có khi thật,hehe.
*
Khi mà mọi chuyện quá tốt đẹp,thì người ta lại e sợ rằng mình ko đủ niềm tin vào những điều tốt đẹp đó.
Khi người ta chưa có gì , người ta làm mọi cách để có được.
Nhưng khi người ta có tất cả,người ta lại lo sợ sẽ mất tất cả và loay xoay ko biết giữ thế nào.
Cảm giác nào đỡ chơ vơ hơn ?
Không biết.
Cảm giác ko có niềm tin là cảm giác đáng sợ nhất.
Vậy thôi.
*
Hôm qua có ngồi dịch 1 bài về marriage tested.Trong đó có nhắc đến 2 vấn đề.1 là responsibility.2 là public opinion.
- Today many couples are defying traditionalists and choosing to cohabit first,which may lead to marriage but may not.
- Living with your partner before you get married can put you off getting married at all.It takes away some of the responsibilities like a man's duty to introduce his partner to his family
- The couples dare to love and dare to live together but many are still not ready to deal with public opinion.
*
Có những sự thực thật khó chấp nhận.
Cách để sống chung với những sự thực như thế là tìm đến nghe những lời nói dối.
Nửa phần não tin những lời đấy.Nửa phần não còn lại gạt bỏ tất cả.
Bao giờ thì mình bị tách làm đôi nhỉ ?
*
Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời (Du Tử Lê)
*
Take your time
Hurry up
The choice is your
Dont be late
(Come as you are)
*
Em chỉ muốn giản đơn và chân thật.
Em là của anh.
Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009
irony.
Một trong những từ tôi hay dùng về mình nhất là "phù phiếm".A trait of irony.Đêm hôm muốn viết 1 tí nhg ko biết viết gì,lướt web chơi thấy có bài nói về "The greatest irony of love".Search cụm từ "the greatest irony of love" trên google thì ra 1 đống kquả,trong đó có 1 bản đầy đủ như này : (theo như lời ng` post thì đây là email của 1 ng` bạn gửi để cheer up bạn ấy)
The greatest irony of love: Loving the right person at the wrong time or having the wrong person when the time is right; finding out you love someone after that person walks out of your life. For some, they think that letting go is one way of expressing how much they love that person. Some are afraid to see the one they love being held by someone else. Most relationships tend to fail not because of the absence of love, but because love is always present. It's just that one was being loved too much, and the other was being loved too little. Most often, we fall in love with the person we think we love, but to only discover that for them we are just for past times. While the one who truly loves us remains either your friend or a stranger.
When you think of your past love; you may view it as a failure; but when you find a new love, you view the past as a teacher. In the game of love, it doesn't really matter who won or who lost. What's important is that you know when to hold on and when to let go. You know that you love someone when you want him or her to be happy, even if their happiness means that you're not apart of it. Everything happens for a reason and for its best. If the person you love doesn't love you back, don't be afraid to love someone else again, for you'll never know unless you give it a try.
You'll never truly love a person, unless you risk for their love; love strives in hurting. If you don't get hurt, then you won't learn how to love. Love doesn't hurt all the time; though the hurting is there to test you, to help you grow. Don't find love, let love find you; that's why it's called falling in love, because you don't need to force yourself to love, you just fall. You cannot finish a book without closing the chapters. If you want to move on, then you have to leave the past as you turn the pages.
Love is not destroyed by a single failure or won by a single caress. But why is it that the greatest irony of love is letting go when you want to hold on, and holding on when you need to let go? You can never find the right person if you can never let it go of the wrong, but at the same time the moment you feel like letting go, you remember why you held on for so long. Sometimes you have to forget what you want and remember what you deserve.
To love is to risk rejection, to live is to risk dying and to hope is to risk failure. But risk must be taken because the greatest hazard in life is to risk nothing at all. To reach for another is to risk involvement, to expose your feelings is to expose your true self. To love is to risk not being loved in return.
How to define love: Fall but do not stumble. Be constant but not too persistent. Share and never be unfair. Understand and try not to demand. Hurt but never keep the pain.
Love is supposed to be the most wonderful feeling. It should inspire you and give you joy and strength. But sometimes the things that give you joy can also hurt you in the end. Loving people means giving them the freedom; whom they choose to be and where they choose to go. Loving someone means giving them the freedom to find their way, whether it leads towards you or away from you.
Love can be a painful risk. To love means that risk must be taken, no matter how scary or painful, for only then will you experience the fullness of humanity of what we call love. If you're not ready to cry, if you're not ready to take the risk and if you're not ready to feel the pain, then you're not ready to fall in love.
Cái đoạn đầu của bài này đc copy - paste khá nhiều trên mạng.Lại còn bị thêm 1 đoạn cuối như này
"So here's a piece of advice:Let go when you're being hurt too much. Give up when love isn't enough, and move on when things are not like before...For sure, there is someone out there who will love you even more..."
Thiệt tình,mình cũng biết là có thể có someone ngoài kia love mình more lắm.Dưng mà mình chỉ có 1 câu hỏi nho nhỏ thế này thôi : is there anyone who can make me love more than I've loved my Anh? Mình cũng đã đi kiếm,mình cũng đã thử,mà ko có thấy được ai như vậy hết.
Vấn đề nằm ở ngực trái thôi.
You took my heart away.
P.S : tiếng Anh có 1 thời rất hay.Đó là thời hiện tại hoàn thành (present perfect) : chỉ một hành động diễn ra trong quá khứ,vẫn còn tiếp diễn ở hiện tại và có thể kéo dài đến tương lai.Cấu trúc thời đó là như thế này : Subject + have/has + Verb (chia dưới dạng phân từ 2) + Object
Ví dụ như : I've loved ...
Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009
Nếu tôi được trở lại...

"Nếu tôi được trở lại..." là tên prom chia tay khối 12 (2006 - 2009) ra trường của PTDL Nguyễn Siêu.Đây là trường cấp 3 cũ của tôi.
Cách đây 1 năm,cũng thời gian này,tôi đang làm cho chính mình và những người bạn của mình 1 prom tương tự.
Tên prom năm ngoái là "Tạm biệt mái trường".Tên này đc nghĩ ra trong lúc bí quá,ko nghĩ ra đc tên gì khác để đi đặt maquette sân khấu.
Tên prom năm nay là do 1 em lớp A2 của trường đặt.Cô Thúy - phó hiệu trưởng - đọc tên prom rất to,và nhấn rất mạnh ba dấu ba chấm ở cuối.
Bởi,sau dấu ba chấm ấy,là những kỉ niệm rất dài,là những ước muốn rất bé nhỏ,như hằng hà sa số các vì sao trên dải Ngân hà.
Cũng giống như lời bài hát đầu mỗi mùa hạ đều vang lên rất nhiều "nếu có ước muốn trong cuộc đời này..."
Đợt này làm prom cho mấy đứa trẻ con (giờ thì mình đã hơi lớn để có thể gọi các em lớp 12 là mấy đứa trẻ con rồi,hehe),có về trường nhiều và nói chuyện nhiều với cô Thúy.Cô Thúy là người chịu trách nhiệm trực tiếp làm prom này.Lúc nào cũng thấy cô rất trẻ,dù đã hai con,dù chỉ sau mỗi thày Vĩnh là hiệu trưởng cáng đáng mọi việc của ngôi trường này.Khen cô thì cô cười bảo "là giáo viên thì ko bao giờ già cả".Thế rồi cô lại trầm ngâm "cứ mỗi mùa thi đến,dù năm nào cũng như năm nào,cô cũng đều có cảm xúc rất lạ.như là chỉ cần ngửi thấy mùi hoa sấu là biết rằng lại một mùa thi nữa đến rồi".
Mới thế mà đã 1 năm rồi...
31/3,mẹ đi làm về có nói vu vơ với tôi "năm nay thi tốt nghiệp cấp 3 môn ..." Tôi phì cười hỏi mẹ vẫn quan tâm kia à.Mẹ bảo vì cứ đến mùa này,là ai cũng nói chuyện thi cử cả.Mẹ bảo nhanh thật,giờ này năm ngoái,cả nhà cứ lo sốt vó cả lên chuyện thi cử của tôi,từ chuyện năm nay thi môn Sử thì ko biết tôi có đỗ nổi tốt nghiệp ko,đến chuyện đăng kí thi ĐH trường nào,hồ sơ làm đến đâu rồi.
Năm nay trường cấp 3 bế giảng sớm,thế là các em lớp 12 năm nay chia tay nhau sớm.
Sau khi làm xong hồ sơ thi,rồi thi học kì các môn,trả nợ môn này môn kia,thì đa số thời gian các em đến trường chỉ để ngồi với nhau.Lưu bút,chụp ảnh,trò chuyện,tâm sự.Hoặc cũng có thể là cùng ôn thi ĐH.Các em cứ ngồi với nhau thế,các thày cô để cho các em được tự do đổi chỗ,tự do nói chuyện.Quan trọng,là các em cứ ngồi với nhau như thế.
Chuyện chia tay có quan trọng gì đâu . Thật sự là không quan trọng.Các em là bạn,thì dù ko gặp nhau mười hay hai mươi năm,các em vẫn là bạn của nhau,để rồi 1 ngày gặp lại nhau,sẽ tay bắt mặt mừng mà ôn lại kỉ niệm xưa.
Nhưng,điều quan trọng,là các em sẽ ko bao giờ đc ngồi với nhau nữa.Là các em sẽ ra trường.Là các em sẽ đánh mất những tiết học được ngồi ở cái bàn này,cái ghế này,nhìn lên bảng hoặc nhìn xuống dưới gầm bàn,nghe giảng hoặc nói chuyện riêng,làm bài hoặc lén đọc truyện dưới ngăn bàn.
Các em sẽ phải rời từ một ko gian nhỏ ra một ko gian lớn hơn.Các em sẽ phải rời từ lớp học ra giảng đường.Các em sẽ phải rời từ sân trường ra cuộc đời.Và các em,sẽ phải rời từ hồn nhiên ra trưởng thành.
Đấy sẽ là cả 1 con đường khó khăn :)
Tôi yêu trường cấp 3 của mình.Và đơn giản là thế.
Ngày còn học cấp 2 , cấp 3 , mỗi lần mệt mỏi,tôi thường đi bộ về trường tiểu học,ngồi dưới gốc cây đầu tiên bên tay trái từ cổng trường vào.Dưới gốc cây đó,tôi đã chụp tấm ảnh kỉ niệm cuối cùng của tuổi thơ mình.Mỗi lần ngồi dưới gốc cây đó,tôi lại nhớ hình ảnh mình khi chỉ là đứa trẻ con vài tuổi,lần đầu biết thích 1 người,giấu mãi cái kẹo chocolate trong cặp đến lúc nó chảy ra mới dám mang tặng,mà vẫn bị từ chối vì "kẹo chảy rồi,ko ăn đâu".
Bây giờ,mỗi lần mệt mỏi,tôi muốn đc về trường cấp 3,ngồi ở trên sân khấu của trường,nhìn bao quát khắp trường.Tôi nhớ tôi ngồi cười ngồi khóc với bạn ngay ở chính góc hành lang kia,nhớ những ngày mưa cả lớp cùng chạy ra giữa sân trường nghịch.
Tôi nhớ,có lần,gần cuối năm 12,khi những cơn mưa đầu hạ bắt đầu đổ xuống,tôi và Ly cùng vài đứa con gái nữa dắt tay nhau đi bộ quang sân trường khi trời đang mưa to rất to.Cô chủ nhiệm tôi đang ngồi uống trà nói chuyện với các cô giáo khác ở phòng giáo viên,thì mấy thằng con trai lớp khác chạy vào hốt hoảng "cô Mai ơi,các bạn nữ lớp cô bị sao ấy ạ...".Cô lo quá chạy vội ra cửa,vừa nhìn thấy tôi và vài cô học sinh khác giữa trời mưa,thì cô lập tức quay vào ngồi uống trà tiếp.Đến giờ vào lớp,cô mang chuyện vừa xong kể cho cả lớp nghe,rồi cười với tôi "con điên vừa thôi,điên quá các bạn nam sẽ sợ đấy".
Có những điều,mà chỉ ở độ tuổi ấy,mười sáu mười bảy,tôi mới đủ hồn nhiên để dám điên như thế.Cái sự điên hồn nhiên ấy,có lẽ cả đời này,tôi không biết tìm kiếm ở đâu nữa.Bởi khi càng lớn lên,mỗi lần tôi điên,là mỗi lần tôi gánh thêm một nỗi đau.
Làm người bình thường là khó,làm một cô gái nhỏ hồn nhiên là ko thể.Ko thể trở lại.
Lại một lễ ra trường nữa.Lại một lần tôi được dự một lễ ra trường nữa.Nhưng năm nay,tôi đã ở 1 tư cách khác.Tôi chỉ còn là cựu học sinh về trường.Tôi đứng ở góc sân trường nhìn về phía sân khấu,nơi mà cách đây 1 năm,chúng tôi đã ôm nhau khóc trong một buổi tối đầu hạ,cứ thế ôm nhau khóc,rồi kéo vào lớp,chỉ muốn nán lại thêm chút nữa,để được ngồi với nhau thêm 1 chút nữa.Ngày mai,chúng tôi sẽ lại hẹn nhau đi chơi , vài tháng nữa,chúng tôi sẽ lại họp lớp.Nhưng ngồi với nhau,trên người vẫn còn mặc nguyên bộ đồng phục cấp 3,khi vẫn còn là những cô cậu học sinh cấp 3,thì có lẽ tối đó,đã là tối cuối cùng.
Bài hát cuối cùng là Tạm biệt.Câu hát cuối cùng là "chia tay nhé rồi ngày vui ta gặp nhau"
Có ngày vui nào để ta gặp lại sự hồn nhiên và trong sáng của chính mình ko?
Những cơn mưa mùa hè đã mang theo biết bao nhiêu nước mắt của những lớp học sinh rời xa mái trường của mình,của những người trẻ rời xa tuổi thơ mình để bước vào 1 cuộc hành trình mới mang tên "đường đời".
Cách đây 1 năm,mẹ tôi thường nói với tôi mỗi lần thấy tôi buồn bã hay mệt mỏi "con phải sống vui vẻ lên,vì con đang ở cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời mình"
Bây giờ,mẹ tôi ko nói với tôi thế nữa.Mẹ tôi chỉ nói "con phải cố mà sống,bởi cuộc đời này ko dễ dàng đâu"
Hình như,tôi đã qua cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời mình rồi ?
Ừ thì,
vì đang đi tới,nên tôi sẽ đi tới điểm cuối cùng của con đường,nơi tôi nắm tay những đứa con của mình.tôi sẽ đi về phía cánh cửa gia đình mình.
nhưng,
nếu tôi được trở lại,tôi ước có 1 bàn tay vô hình dẫn tôi về lại quãng thời gian học cấp 3
một lần nữa.
*
Bài hát này hôm nay được cô Thúy cho xem lời.Cô bảo cô thích bài này lắm.
"Cơn mưa đưa mình vào tháng Sáu
Thời gian trôi theo tiếng ve kêu
Nghe mùa hạ bồn chồn gõ cửa
Nhớ không em kỷ niệm rất nhiều
Tháng Sáu mùa thi
Con đường học trò, anh đưa em đi
Trong nếp nghĩ, chín dần bao dự định,
Ngọn đèn đêm, thao thức suốt canh thâu
Tháng Sáu mùa thi
Anh hiểu lắm, cái nhíu mầy chân thật
Những nghĩ suy, khiến con người chợt lớn,
Em bắt đầu, nơi anh đi qua.
Mùa thi ơi, mùa thi ơi, mùa thi ơi
Và tháng Sáu, bao la
Nơi gặp gỡ của những vì nối tiếc
Để nhận ra giữa màu xanh trùng điệp
Một mảnh lòng mình xanh, rất xanh...
Những hạt mưa đầu mùa nồng ấm, làn gió trôi theo suối tóc ngọt ngào.
Trang sách mở bao điều cuộc sống, ta bước vào tháng sáu mùa thi"
Cô gái nhỏ yêu những cơn mưa đầu hạ của tôi ơi,cô đi đâu mất rồi ? :)